Bài viết trích đăng từ blog của họa sĩ Hùng Lân. Tuy bài viết mang tính chủ quan và phiến diện nhưng là tâm sự thật lòng của một họa sĩ yêu nghề và thủy chung với nghề, bởi vậy Ichi xin đăng để các bạn độc giả cùng chia sẻ. Ngoài ra, trong việc sáng tác và xuất bản truyện tranh Việt Nam, không phải có nhiệt tình và tài năng là đủ đâu, mà còn chịu những khắc nghiệt do thị trường đưa tới nữa. Cách đây mấy năm, nếu các bạn theo dõi thì sẽ nhớ là có một tuyển tập truyện tranh màu rất đẹp, không hề thua kém truyện tranh nước ngoài, nội dung rất hay và in màu trên giấy láng do Họa sĩ Văn Minh thực hiện mang tên là Cọ Non, nói chung là rất tuyệt vời về nội dung và hình thức, thế mà ra chỉ được vài số là chết yểu, thật vô cùng đáng tiếc! Ngay cả những người trong nghề như chúng tôi cũng phải tiếc thay cho anh Văn Minh và nhiệt huyết của anh. Tôi chỉ đưa ra một thí dụ đó thôi để các bạn biết thế nào là tính khắc nghiệt của thị trường, một vài bài viết không thể nào nói hết được.

Chân dung họa sĩ trẻ Thành Phong
Những nguyên nhân đó đã làm nhụt chí và đã làm cho giới họa sĩ truyện tranh hầu hết bỏ nghề đi làm việc khác. Mười lăm năm trước đây, đội ngũ họa sĩ chúng ta có khá nhiều nhưng ngày nay Văn Minh đã chuyển nghề khác, Nguyễn Trung Tín tập trung cho việc giảng dạy, Hoàng Tường chuyển sang vẽ mỹ thuật, Đức Lâm chuyển sang biên dịch, Duy Hải chuyển sang nghề in lụa, Kim Mai Trúc Thanh, Lâm Quốc Trung, Lê Minh hầu hết đã có tuổi và đã ngưng sáng tác, số còn lại quay sang việc xuất bản truyện copy. Điều đáng mừng là còn Họa sĩ trẻ Lê Linh với bộ Thần Đồng Đất Việt với sự hà hơi tiếp sức của Cty Phan Thị nên sẽ đứng vững được, Nguyễn Tiến Sỹ với bộ truyện Dzom cũng thế, anh còn rất trẻ để sát cánh cùng truyện tranh Việt Nam, tạo ra những tập truyện hay và ưng ý.
Trong tình hình như thế, chúng ta cũng nhận thấy để vực dậy nền truyện tranh hiện nay không phải là dễ dàng gì, vì hơn mười năm nay, nói chính xác là từ khi bộ truyện Đôrêmôn xuất hiện ở Việt Nam và hàng loạt truyện Nhật Bản xuất hiện sau nó, giới trẻ đã có một cách nhìn khác, ham muốn hơn và đòi hỏi nhiều hơn.
Thành thật mà nói, đây chính là sự thất bại của giới họa sĩ vẽ truyện tranh của chúng tôi, vì trong thời điểm này, các họa sĩ không biết nắm tay nhau hợp sức lại để sáng tạo và phát triển, hầu cạnh tranh với cơn lốc manga anime, mà lại xé lẻ và manh mún, rất đông họa sĩ không thèm cầm bút vẽ nữa mà lại chuyển sang photocopy truyện Nhật rồi đem in, không ít người phất lên nhanh chóng và sắm xe hơi lia lịa, mạnh ai nấy làm vì không cần vẽ mà lại có tiền nhiều và nhanh, chỉ cần dịch lời, photo và viết lời là xong, thậm chí có họa sĩ không thèm cầm bút kim viết lời nữa kìa, họ bỏ tiền ra thuê người khác viết, và họ cho đó là thị trường, là thức thời, là biết làm ăn. Ngay chính các Nhà Xuất Bản cũng tiếp tay cho họ, cứ việc copy và xuất bản thoải mái, không vẽ nên hoàn thành bản thảo copy rất nhanh, kịp phát hành và lợi nhuận nhiều, ai mà chẳng ham?
Thần đồng đất Việt Tình trạng ấy kéo dài hơn mười năm nay và cả đến tận bây giờ, quãng thời gian mười năm ấy đủ để đào tạo mấy thế hệ họa sĩ truyện tranh, thế mà chẳng ai quan tâm, chẳng ai nhắc nhở, chỉ còn một số rất ít vẫn chấp nhận cầm bút vẽ truyện tranh Việt Nam, đối trọng với cả một rừng truyện tranh nước ngoài, thế mà những cuốn truyện tranh Việt Nam ấy vẫn sống và sống cho đến tận hôm nay, bộ truyện CTX là một ví dụ. Rất nhiều người chê bai nó, nhưng phải hiểu rõ quá trình phấn đấu thì mới thông cảm được tâm huyết của những người thực hiện, nhiều người chê bai hết sức thậm tệ là vẽ xấu, là giáo dục tầm thường, nhưng tôi xin được hỏi, nếu quả tình truyện CTX tệ như thế thì làm sao nó vẫn tồn tại đến hơn 200 tập như bây giờ, người đọc không ngu dại gì cứ bỏ tiền ra mua những cuốn truyện dở như thế năm này qua năm khác, và cho đến tận hôm nay, cứ đều đặn 2 tuần phát hành một cuốn.

Thậm chí có nhà báo nọ viết rằng Truyện tranh là thế giới của sự cách điệu mà truyện CTX lại bê nguyên xi như ngoài đời đưa vào, xin thưa với anh là làm nghệ thuật thì phải trăm hoa đua nở, có truyện vẽ theo cách điệu, có truyện vẽ theo tả thực mới phong phú được chứ, chẳng lẽ cuốn nào cũng phải cách điệu cả sao? Đó có khi không phải là lỗi của họa sĩ, mà có thể là họ phải làm theo yêu cầu của đối tác và của NXB. Nhà báo ấy còn chê rằng trong lúc truyện tranh Nhật Bản vẽ áo quần kiểu này sang kiểu nọ rất đẹp, hậu cảnh thì đưa tới vùng Ai Cập huyền bí xa xôi, tới những lâu đài bí ẩn, còn truyện tranh CTX thì cứ quanh đi quẩn lại cảnh thôn quê đường làng, cảnh lớp học, đường phố, ngõ hẻm, trang phục thì nghèo nàn, cứ áo quần xanh trắng, khăn quàng trên vai chán ngắt, vậy xin hỏi anh là kịch bản truyện như vậy chẳng lẽ chúng tôi vẽ theo kiểu anime mới đúng ý anh ư? Hay là làm vậy thì người khác lại cho rằng chúng tôi khùng? Còn đâu là những cậu bé nghèo hiếu thảo, còn đâu là những học sinh ngoan giúp bạn vượt khó? Thiếu nhi ở Việt Nam đi học không vẽ khăn quàng thì vẽ gì đây? Gặt lúa chăn trâu mà không vẽ thôn quê đường làng thì vẽ gì đây? Chẳng lẽ vẽ cảnh chăn trâu trên phố phường Tokyo hay trong lòng kim tự tháp Ai Cập? Rất may là dưới bao lời chê bai đả kích của những người cực đoan, bộ truyện này vẫn được các bạn nhỏ tuổi dành cho sự ưu ái và đón nhận nên mới sống đến ngày hôm nay, và chúng tôi tin rằng, nó vẫn còn sống thêm một thời gian dài nữa, vì thiết nghĩ giáo dục không bao giờ thừa. Bộ truyện này của đối tác tư nhân liên kết bỏ tiền ra làm chứ có phải được Nhà nước bù lỗ đâu? Nếu nó không được các vị phụ huynh và các cháu thiếu nhi đón nhận mua về, thì chắc hẳn đối tác ấy sập
tiệm từ lâu rồi.
Có người lại bảo sao truyện của chúng ta vẽ xấu và không kỹ bằng Nhật Bản? Điều đó rất đúng, vì ở Nhật Bản, để thực hiện một cuốn truyện tranh, họ thường có một nhóm khoảng 7, 8 người hoạt động trong những điều kiện tối ưu, người chuyên viết kịch bản, người chuyên phân cảnh, người phác bằng bút chì, người chuyên viết chữ, người chuyên vẽ bút mực, người chuyên vẽ chi tiết, người chuyên tô màu, người chuyên về đổ tram và xử lý bằng vi tính, có vậy mới nhanh và đẹp được, còn ở Việt Nam chúng ta có ai đỡ đầu đâu mà lập nhóm? Họa sĩ thường phải tự mình thực hiện, tiền nhuận bút có đủ đâu mà thuê thêm người? Để vẽ một cuốn có chất lượng như Nhật Bản, một họa sĩ cần phải làm 3 tháng mới xong, tiền nhuận bút chỉ đủ cho anh ta sống 1 tháng, còn 2 tháng kia ngồi nuốt không khí mà vẽ à? Trong lúc cần phải hoàn thành nhanh cho kịp thời gian thì làm sao mà vẽ cho kỹ được? Do đó mà các họa sĩ phải liệu cơm gắp mắm, cố hoàn thành cho kịp giao bản thảo để phát hành cho nên chất lượng không được như Nhật Bản là đúng rồi.
Chúng ta biết phê phán, biết chê bai, sao chúng ta không thử bắt tay viết kịch bản cho hay hơn, cho giáo dục cao siêu hơn, cho hấp dẫn hơn đi, sao chúng ta không cầm lấy bút vẽ sáng tạo ra nhiều nhân vật hay đẹp để đưa đến tay người đọc những bộ truyện hay và hấp dẫn đi? Tóm lại, nói thì hay lắm, nhưng làm thì chỉ là một con số không to tướng.
Cũng từ thời điểm đó giới trẻ Việt Nam bắt đầu đam mê truyện Nhật Bản, thấy đẹp nên bắt chước vẽ theo, rất nhiều bạn cũng tập tành vẽ theo nét vẽ đó, không thể nào trách họ mê truyện nước ngoài được, vì truyện tranh Việt Nam chúng ta không có để mà đáp ứng cho họ, nhưng từ chỗ đam mê bắt chước, các bạn trẻ lại lên giọng kẻ cả, phê phán đòi hỏi xã hội phải làm cái này cái nọ cho họ, phải đáp ứng cho họ những bộ truyện này truyện kia để thích hợp với lứa tuổi của họ, không vừa ý thì họ lên án, chống đối, chê trách. Tôi không đồng ý về những thái độ này, vì các bạn ấy chỉ biết khinh miệt mà không biết xây dựng, các bạn nói nhiều lắm, nhưng chính các bạn đã đưa ra được một đề tài nào mới, một nhân vật nào mới hoặc một kịch bản nào mới chưa? Hay là chỉ biết đưa lên mạng những hình ảnh bắt chước anime manga của Nhật Bản rồi lại tự phong cho mình là trào lưu hiện tại, là đã tìm ra thần tượng của giới trẻ, v.v và v.v…
Năm này qua năm khác, lối vẽ ấy đã nhập tâm trong óc, hễ cầm bút lên phác thảo là giống như lối vẽ Nhật Bản. Người xưa có nói: “Trong nghệ thuật, bắt chước chính là tự giết mình”. Quả thật một số đông bạn trẻ có đưa cho tôi xem một vài trang vẽ của mình, tôi cố tìm ra một nhân vật nào đó khác với manga anime để thể hiện sự sáng tạo của bạn ấy nhưng hầu như không có. Mà nói thật, bắt chước thì làm sao đẹp bằng nguyên bản truyện Nhật được. Điều đáng bắt chước anime và manga đó là học hỏi cách dựng hình nhân vật, cách phân cảnh sao cho sinh động và hấp dẫn, cách ứng dụng đồ họa vi tính làm nền, đổ tram vào tranh vẽ… thì chúng ta không học, chúng ta cứ bắt chước vẽ mắt cho to, cho long lanh như họ, miệng mím nhỏ lại hoặc há toác ra mười hình như một, điều đó có lợi gì đâu? Chắc chắn họ vẽ đẹp hơn ta rồi. Do đó mà có một vài bạn trẻ sau khi vẽ được đôi ba chục trang đưa tới Nhà Xuất Bản, NXB thấy giống truyện Nhật quá, mà lại không đẹp và hay bằng truyện Nhật, do đó ai dại gì bỏ tiền ra đầu tư in ấn nên từ chối, NXB không nhận nên tác giả sinh ra buồn lòng và cho rằng xã hội không ưu ái đến “tài năng” của mình, và thế là lại đả kích truyện tranh Việt Nam tiếp. Những việc làm như thế này chắc chắn không có lợi cho sự phát triển truyện tranh Việt Nam cũng như cho chính tác giả trẻ ấy.
Vậy thì theo chúng tôi, bạn hãy nhìn vào thực tại mà sáng tác ra cái mới, cho dù chưa hay nhưng là của mình, dần dần rồi cũng sẽ đẹp và hay thôi, tôi nghĩ nếu cố gắng thì các bạn trẻ ấy sẽ thành công. Xin các bạn trẻ hãy nhớ rằng, để tạo nên lối vẽ Anime Manga, các họa sĩ Nhật Bản phải bỏ ra hằng chục năm mới có được như ngày hôm nay, chúng ta cần học hỏi họ chứ đừng nên bắt chước y khuôn theo họ, vì bắt chước thì không thể nào bằng họ rồi, mà chúng ta lại bị đánh mất chính mình nữa.
Một điều tôi muốn nhắn nhủ các bạn trẻ là hãy nói ít lại và dành thời gian cầm bút vẽ nhiều hơn đi, và quan trọng hơn là hãy biết khiêm tốn học hỏi, chớ vội khoe khoang và chê bai người này người khác mà hãy tìm học cái hay trong họ, ngay chính tôi đây, tôi đã có hơn 500 đầu truyện tranh được xuất bản, đầu đã hai thứ tóc, thế mà tôi vẫn phải ráng học, học từ anime manga, học từ những ý tưởng ngây ngô mới lạ của các em nhỏ, học từ những bức tranh vẽ chệch choạc của các bạn trẻ để tìm ra cái hay cái mới. Không muộn đâu các bạn ạ! Tôi tin rằng với niềm say mê và tin vào khả năng của mình, các bạn sẽ thành công, vực dậy được thị trường truyện tranh Việt Nam hiện nay, và biết đâu sau này sẽ có một lối vẽ mang đậm phong cách riêng cho Việt Nam mình như manga của Nhật vậy, phải không các bạn?
Xin vui lòng đăng nhập để gửi bình luận cho bài viết
Đăng nhập - Đăng ký
mình rất tôn trọng bác HL nhưng mà có những câu trên bài khiến mình suy nghĩ. chẳng hạn như bác nói rằng "Do đó mà có một vài bạn trẻ sau khi vẽ được đôi ba chục trang đưa tới Nhà Xuất Bản, NXB thấy giống truyện Nhật quá, mà lại không đẹp và hay bằng truyện Nhật, do đó ai dại gì bỏ tiền ra đầu tư in ấn nên từ chối",mình nghĩ truyện không đựơc xuất bản không phải vì vẽ xấu mà là do nội dung truyện không hấp dẫn.rất nhiều bộ truyênj của nhật vẽ cũng đâu có đẹp nhưng vẫn đưọc ưa thích đó thôi cái quan trọng là nộj dung áh.
"Nhà báo ấy còn chê rằng trong lúc truyện tranh Nhật Bản vẽ áo quần kiểu này sang kiểu nọ rất đẹp, hậu cảnh thì đưa tới vùng Ai Cập huyền bí xa xôi, tới những lâu đài bí ẩn, còn truyện tranh CTX thì cứ quanh đi quẩn lại cảnh thôn quê đường làng, cảnh lớp học, đường phố, ngõ hẻm, trang phục thì nghèo nàn, cứ áo quần xanh trắng, khăn quàng trên vai chán ngắt, vậy xin hỏi anh là kịch bản truyện như vậy chẳng lẽ chúng tôi vẽ theo kiểu anime mới đúng ý anh ư?" mình nghĩ nhà báo này không có ý đó mà muốn nói truyện VN không chú trọng đến hình vẽ chi tiết cũng như nội dung truyện, mình thấy việc đưa việc giáo dục vào truyện tranh thì cũng đuợc thôi nhưng vấn đề là làm sao mà không khiến cho ngưòi đọc cảm giác như đang bị giáo huấn, giới trẻ bây giờ tìm đến truyện tranh là để giải trí mà.
bác ấy nói rằng rất nhiều ngưòi chê bai truyện CTX, nói thật mình cũng nghĩ đó là bộ truyện chán nhất mà mình từng đọc. bác nói" bộ truyện này vẫn được các bạn nhỏ tuổi dành cho sự ưu ái và đón nhận nên mới sống đến ngày hôm nay, và chúng tôi tin rằng, nó vẫn còn sống thêm một thời gian dài nữa, vì thiết nghĩ giáo dục không bao giờ thừa" mình muốn nhấn mạnh chỗ các em thiếu nhi vẫn ưa thích. nói vậy thì có nghĩa là CTX chỉ dành cho mấy em thiếu nhi thôi, hoá ra trong mắt các hoạ sĩ truyện tranh chỉ dành cho các em nhỏ, nhưng bác có nghĩ rằng những ngưòi chê bai nó đều thuộc tuổi teen không?
truyện không hay thì ngưòi ta nói nó không hay làm sao yêu cầu ngưòi đọc phải nhìn nhận từ góc độ của ngưòi viết được mà nói là hoàn thành nó rất cực nhọc chứ? có bộ truyện nào sx ra mà ko tốn công của tg chứ. nói như thế vậy hỏi bác khi ăn cơm trúng loại gạo không ngon bác cũng dạy con phải đi làm ruộng thì con mói hiểu nó ngon sao? đọc giả bỏ tiền ra mua truyện thì họ phải lựa bộ truyện đáng túi tiền của mình chứ, một lời chê đâu phải là có ý xấu nếu duới cuơng vị một tác giả thì phải lấy đó rút kinh nghiệm chứ.
truyện tranh VN vẽ xấu không nói về nhân vật mà xét ngoại cảnh, bố cục, rõ ràng là không đưọc chăm chút, khi ngưòi ta đã đọc nhữnh bộ truyện hay và đẹp hơn dĩ nhiên là phải có sự so sánh rồi.
giáo dục luôn cần thiết nhưng mà truyện tranh là đẻ giải trí đan xen chút giáo dục chứ không phải truyện tranh là để giáo dục như thế thì đọc sách GDCD chẳng hơn sao?
Mình không đồng ý với cách cư xử của "một số người". Bác ấy là người đáng kính và biết lắng nghe, hơn nữa lại là người có mấy chục năm kinh nghiệm trong nghề. Mình không hiểu các bạn nghĩ gì khi chỉ trích một người như bác. Hãy xem lại mình đi.
Khổ cực thì nghề nào cũng khổ cực cả. Việc đi làm kiếm được đồng tiền dù ngành nghề nào cũng không đơn giản. Không chỉ có một nghề vẽ mới khó kiếm ăn.
Tôi cũng đã từng vẽ, và khởi đầu của tôi chính là bắt chước vẽ từ Doraemon, suốt từ năm tôi học mẫu giáo cho đến lớp 2, tôi không hề vẽ gì khác ngoài những nhân vật trong truyện này.
Lớn lên chút nữa, tôi lại bắt chước theo Sailor moon.
Lớn hơn nữa, tôi thôi không bắt chước và bắt đầu tự vẽ, tôi cố thu hẹp đôi mắt to tròn long lanh của manga lại cho nhỏ hơn, tôi cố chuốt nét cho mềm hơn. Khi tôi đủ ý thức, tôi tự tạo nét vẽ riêng của mình.
Tôi ghét sự bắt chước, nhưng riêng trong vấn đề vẽ vời, tôi nghĩ nó không có gì xấu cả. Bởi nếu không có trường lớp đào tạo, người ta sẽ phải học thông qua việc bắt chước.
Nên tôi không đồng tình với quan điểm của những ai cho rằng một khi vẽ là phải vẽ được ngay cái riêng, cái khác với manga. Hồn của một quyển truyện vẫn là tình tiết và cách giải quyết vấn đề của tác giả, nét vẽ là để thể hiện. Nét vẽ không phải thứ không thể thay đổi, không thể tiến bộ, cùng với tuổi đời tuổi nghề của người vẽ nó sẽ khác đi rất nhiều.
Không thể cầu toàn trong khi chúng ta chưa đủ sức.
Tôi thật sự không thích cách kể khổ của họa sĩ Hùng Lân. Đối với tôi đã theo nghề thì luôn phải đặt ý thức trách nhiệm lên trên hết. Nếu cảm thấy nghề không thể nuôi sống mình, cảm thấy đam mê với nghề không đủ để mình hi sinh, tốt nhất hãy bỏ đi, thay vì đòi hỏi người khác phải hiểu cho những khổ cực của mình.
Bởi vì với bất cứ ngành nghề nào, xã hội cũng không để ý đến quá trình, xã hội chỉ nhìn vào kết quả.
Không đủ sức làm ra một kết quả tốt, và không đủ sức để theo đuổi đến cùng, thì hãy dừng lại. Ai cũng nói đến say mê, đam mê, nhưng mấy ai thật sự "say"?
Cho nên tôi chẳng bao giờ dám vỗ ngực bảo tôi đam mê vẽ truyện tranh. Tôi phải ăn, tôi phải sống. Đam mê trong tôi chưa đủ để tôi hy sinh. Và vì thế tôi rất trân trọng những ai dám hy sinh để theo đuổi đam mê.
Nhưng cũng vì thế mà tôi khinh những kẻ đam mê nửa vời.
Hoặc tất cả, hoặc không gì cả.
Kẻ nào đã viết ra cái bài trên vậy?? Tức khí nên tui quyết tranh cãi thêm đây!!! Tất nhiên, truyện tranh Việt đang trong thời kì đầu hình thành thì gặp những khó khăn trên cũng là điều "không có gì là lạ", đặc biệt khi manga thuộc loại sư phụ sư tỉ nên thôi không bàn làm gì! Còn như kẻ đó viết ở đoạn thứ 3 từ dưới đếm lên, tôi không đồng tình! "Nghệ thuật" như kẻ đó nói ở đây không lẽ chỉ nằm trong nét vẽ thôi sao, vậy theo đó chỉ hình thức là đủ làm nên một tác phẩm nghệ thuật?? Quan trọng là nội dung kia! Dù anh vẽ đẹp mà nội dung dở thì sau khi đọc tập 1 nhiều người chằng thèm liếc nửa con mắt nhìn truyện của anh nữa, còn truyện anh hay mà vẽ hơi xấu thì có thể lúc đầu tiếp cận đọc giả khó nhưng hay thì người ta vẫn sẽ truyền tai nhau về độ hay của nó thôi. Cứ lấy "Itazura na kiss" làm ví dụ! Thời kì Phục hưng người ta cũng vẽ một kiểu đó mà người tài thì nổi, kém tài thì cứ chìm như thường! Hãy xem những gì kẻ đó đã viết:"Quả thật một số đông bạn trẻ có đưa cho tôi xem một vài trang vẽ của mình, tôi cố tìm ra một nhân vật nào đó khác với manga anime để thể hiện sự sáng tạo của bạn ấy nhưng hầu như không có." Ổng không nói gì đến nội dung của những bản vẽ này mà chỉ lo xét nét những cái như thế!!
Còn nữa, tui đã đọc truyện CTX trước khi bắt đầu đọc bất cứ manga nào (tức là không có sự so sánh trong thời điểm ấy nhá) và tui đã nghĩ "chưa bao giờ thấy cái gì sến như thế, vẽ thì xấu, bình thường..". Bạn hỏi tôi sao thấy dở tệ mà còn đọc??? Vì chẳng có gì làm nhân tiện bên cạnh có thì vơ lấy đọc giết thời gian thôi (ko phải của tui)!!! Tóm lại, tôi ghét cái bộ truyện sến đó!!!
Tất nhiên là vẽ lâu thì sẽ tạo được phong cách riêng thôi, chứ cứ vẽ chưa ra gì, không lo luyện skill mà đã lo làm sao cho khác người Nhật thì...đúng là "chưa tập bò đã lo tập chạy". Học theo manga thì vẽ theo kiểu đó cũng có ai trách đâu mà sợ! Vả lại "bắt chước" và "nét vẽ mang phong cách manga" theo tui là khác nhau: có thể nhìn những gì bạn vẽ sẽ có người nói nó giống truyện tranh Nhật, nhưng để bắt chước một ai đó thì thật rất khó vì dù thế nào cũng sẽ có cái riêng của bạn trong đó. Đối với những người bắt chước y chang 1 ai đó thì không có gì đáng bàn ở đây!
Còn về vấn đề "...vất vả, cực nhọc" thì... có bao giờ các bạn nghe ai nói câu này chưa ? "Tôi không quan tâm đến quá trình mà chỉ quan tâm đến kết quả". Mấy ông, mấy bác, mấy người cứ hay than thở làm cái này cực, làm cái kia khổ, hay hỏi ngược lại "thử làm xem được không mà chê tôi"...đại loại vậy. Phải! Có thể tôi không biết những nỗi khổ đó và có thể không làm tốt được như mấy người, nhưng tôi không quan tâm mấy người khổ thế nào, áp lực ra sao bởi sự thật là những thứ mấy người làm ra không làm tôi hài lòng hay thấy thích thú. Tôi đang đánh giá với tư cách của một người đọc, người "tiêu thụ" sản phẩm anh làm ra chứ không phải là của một đồng nghiệp để có thể đồng cảm mà khen anh hết lời. Do vậy, khi người ta chê thì đừng có lôi nhau ra mà kể khó, kể khổ!!!!
Mình hoàn toàn ủng hộ truyện tranh VN, tuy nhiên nếu như lời chú ấy nói thì chúng ta phải coi xem người ta vất vả thế nào để làm ra 1 cuốn truyện đã chứ đừng có chê bai vội...thế có khác gì chỉ được khen chứ ko đc chê...hay là ko chê ko khen...Nếu chú này nghĩ tích cực ra thì chê là để biết và rút kinh nghiệm đấy ạ...cứ cái kiểu thấy vất vả thì đừng có nói này nói nọ nghe cứ như thương hại ý...
Mình thấy bác ấy nói cũng đúng đó chứ, mình là người Việt nên nét vẽ phải của Việt Nam để khi mọi người nhìn vào thì không bị lẫn lộn với các nước khác. Trung Quốc, Hàn Quốc cũng đều có nét vẽ riêng đấy thôi, đâu có bị lẫn với Manga.
@YuYu: Nếu bạn đã nói vậy thì mình mong 1 ngày nào đó có thể đọc được thành phẩm của bạn. Để vẽ được 1 cuốn truyện, người hoạ sĩ đã phải bỏ ra rất nhiều công sức, dù là thành công hay thất bại tớ nghĩ họ đáng được tôn trọng.
Bạn đam mê Manga, bạn đam mê vẽ, bạn là người Việt và quan trọng là bạn yêu đất nước Việt Nam vậy tại sao bạn không bắt tay cùng xây dựng nền truyện tranh cho Việt Nam. Sẽ thực sự hạnh phúc biết bao khi một ngày truyện tranh Việt được cả thế giới biết đến và chúng ta có thể tự hào mà nói rằng: "Đây là truyện tranh Việt và chúng tôi tự hào về nó như chính người dân Nhật tự hào về Manga của họ"
Làm việc nhiều, va chạm nhiều bạn sẽ dần hiểu điều này thôi! Chỉ là hiện tại chúng ta cùng cố gắng hết sức có thể, làm những gì có thể làm cho TTVN, dù là nhỏ nhoi nhất.
Chú Hùng Lân cũng là một trong số những họa sĩ đang cố gắng từng ngày, từng đêm, mong bạn hãy hiểu và cùng chú ấy xây dựng những bộ truyện thật hay, thật ý nghĩa, được sự ủng hộ của mọi người thì TTVN sẽ dần phát triển thôi!